Nơi này còn thờ vị Đạt-ma An Độ.

Ngôi chùa đơn sơ với bức tượng ngài bằng xi măng, ngồi cô đom giữa lòng hang hẹp. Trên vòm trần đá vẫn tí tách nhỏ từng giọt nước trong vắt, dâu tích con suối ngày xưa. Người ta kể ngôi nhà nàng mua nằm chính giữa khu đất mang tên Lỗ Thẻ.

Lỗ Thẻ do từ ~~lỗ nẻ~~ bị gọi trệch theo âm địa phương chăng? Bởi ngay sườn núi trước nhà nàng thây cái hang. Năm nàng chưa về đây, người ta phát hiện có bộ xương người trong hang đó. Thây chưa? Nó chi mù cang chải chưa kịp hóa thạch mù cang chải thôi. Người ta còn kể bên bờ đầm Lỗ Thẻ trước đây có ngôi đền thờ cô Chín. Sau Tây đuổi dân, lập vành đai quân sự, chứng phá mật đền. Hay thật. Mọi người vẫn quen gọi nàng cái tên cô Chín, định rõ thứ tự trong một gia đình những mười hai cô con gái. Nàng nghĩ hơi hài hước: ~~Rút cục cô Chín lại trở về Lỗ Thẻ, một cô Chín bằng xương bằng thịt hẳn hoi đây. Xin thần thánh xá tội cho!~~
Hôm nay lần đầu tiên nàng đưa anh về ngôi nhà của nàng, sau nhiều lần lỡ hẹn. Nàng thật sự ngại ruộng bậc thang ngần khi ruộng bậc thang có người muôn đến thăm. Không phải vì sự đơn sơ nhuôm vẻ hoang vu của ngôi nhà.

Điều ây lại khiên nàng rất hài lòng. Nhưng nàng sợ thói tọc tứ đại đỉnh đèo mạch, sợ những ánh mắt thoáng ái ngại cho sự cô quanh, nó tứ đại đỉnh đèo luôn làm tâm hồn nàng bị tổn. Họ đâu có hiểu nàng? 
Tặng hương hồn Thạch Nhân
e lao xuông chân cầu Chương Dương. Không bảo nhau nhưng cả hai người
đều đê’ ý tìm tâm biển Nhà hàng Hoa Sữa. Nó hiện ra ở phía bên trái đường.

Nàng với anh đều quen ông chủ nhà hàng tuy không thân lắm.

Post Comment